Completed
Ba Năm Sau Cậu Ấy Gọi Chị
About
Sau khi tôi bắt gặp em trai nuôi cầm ảnh của tôi tự thỏa mãn, cậu chẳng những không hoảng hốt, trái lại còn bất chấp tất cả đè tôi lên tường tỏ tình:
“Chị, chúng ta đâu phải chị em ruột, tại sao lại không được?”
Tôi nghiêm giọng quát mắng:
“Chị là chị của em! Dẹp ngay những ý nghĩ bẩn thỉu đó đi!”
Thậm chí tôi còn tự tay đưa cậu vào tù, cắt đứt ý nghĩ hoang đường ấy.
Tôi vốn tưởng đời này chúng tôi sẽ không còn liên quan gì đến nhau nữa.
Không ngờ ba năm sau, cậu mãn hạn ra tù.
Cậu không còn là đứa trẻ mồ côi sa cơ phải sống nhờ nhà người khác nữa, mà là người thừa kế thất lạc suốt hai mươi năm của nhà họ Cố ở kinh thành.
Khi tôi lấy thân phận người giám hộ đến làm thủ tục bàn giao, vừa bước vào cửa đã nhìn thấy bóng dáng cao gầy ngồi trên ghế dài.
Cố Tịch Trì mặc áo sơ mi đen, dáng vẻ non nớt của thiếu niên đã biến mất, chỉ còn lại sự lạnh cứng như được tôi luyện qua lửa.
Cậu ngẩng mắt, ánh nhìn lãnh đạm rơi xuống gương mặt tôi, môi răng bật ra một chữ:
“Chị.”
Giọng nói trầm thấp ấy khiến tim tôi đau âm ỉ.
Những năm này, tôi nhiều lần xin thăm nom, đều bị cậu từ chối.
Tôi tưởng cậu hận tôi đến tận xương tủy, không ngờ cậu vẫn chịu nhận tôi.
Người quản gia đứng bên cạnh cậu tiến lên, thái độ cung kính nhưng giọng nói lạnh nhạt như băng:
“Cô Giản, xin ký tên. Thiếu gia còn phải về nhà cũ tế tổ.”