Completed
Lời Tỏ Tình Năm Ấy
About
Năm 18 tuổi tôi tỏ tình với Cố Dã, anh chê tôi nhỏ đéo thèm ăn chay, vậy mà vài năm sau tôi mang bầu con anh ta
Năm mười tám tuổi, tôi tỏ tình với Cố Dã.
Anh xa cách lại lạnh nhạt: “Em còn nhỏ, anh không ăn chay.”
Sau này tôi mang thai, đứa bé là của Cố Dã.
Giọng anh trầm thấp quyến rũ đến mức khiến lòng người ngứa ngáy: “Có muốn kết hôn với anh không?”
Tôi cứ tưởng cuộc hôn nhân của chúng tôi chỉ là để cho đứa bé một mái nhà.
Nhưng một ngày nọ, sau khi dỗ con ngủ, Cố Dã bế tôi từ phòng em bé về phòng ngủ chính.
“Anh ăn chay lâu như vậy rồi, em nên bù đắp cho anh.”
Tôi mang thai rồi.
Ai mà ngờ được kỳ kinh trễ hai tuần, đi kiểm tra lại phát hiện trong bụng có một đứa bé.
Đứa bé là của Cố Dã.
Một tháng trước, tôi và bạn đến quán bar mừng sinh nhật, tình cờ gặp Cố Dã đang say rượu.
Từ lần gặp năm mười tám tuổi đến nay đã qua năm năm.
Anh đã sớm mất đi vẻ non nớt ngày xưa, thêm vài phần quyến rũ của người đàn ông trưởng thành.
Khi tôi đến gần, anh lảo đảo một chút, tôi theo bản năng đưa tay đỡ lấy anh.
Cố Dã ngậm điếu thuốc nhìn sang, chỉ liếc một cái rồi dời mắt đi.
“Lão Triệu bảo cô đến à? Đi thôi.”
Anh ném chìa khóa xe cho tôi, lảo đảo ngồi vào ghế phụ.
Chìa khóa xe được anh lấy từ trong túi ra, vẫn còn vương hơi ấm.
Tay tôi bất giác run lên, đồng thời cảm thấy nhục nhã.
Anh không nhớ tôi.
Hơn nữa còn xem tôi là loại người đó.
Tôi hít sâu một hơi: “Xin lỗi, anh nhận nhầm người rồi.”
Trong đôi mắt sâu thẳm của Cố Dã thoáng hiện vẻ mờ mịt: “Cô không phải tài xế thuê lão Triệu gọi đến à?”
Trong lúc ngạc nhiên, tôi lại thở phào nhẹ nhõm.
May mà là tài xế thuê.
Tôi nhắn tin xin lỗi bạn, nói mình có việc phải đi trước.
Xe dừng dưới nhà Cố Dã.
Vừa vào cửa, đèn còn chưa kịp bật, anh đã bế tôi đặt lên tủ đựng đồ ở huyền quan.
Đầu ngón tay ấm nóng lướt qua làn da lạnh buốt, tim tôi run lên.