Ongoing
Lời Cầu Hôn Tôi Không Đợi Nữa
About
Bảy năm yêu nhau, tôi từng nghĩ cuối cùng mình cũng có thể đợi được lời cầu hôn của Bùi Tranh. Nhưng trong buổi dạ tiệc từ thiện trước ánh mắt của cả nghìn người, thứ tôi đợi được lại là bóng lưng anh bỏ rơi tôi để chạy về phía một người phụ nữ khác. “Tô Miên sợ sấm, anh bắt buộc phải đi.” Anh hất tay tôi ra, không chút lưu tình. Sau này, như anh mong muốn, tôi hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của anh. Vậy mà anh lại phát điên, quỳ suốt một đêm trong trận bão tuyết âm ba mươi độ, dập đầu đến mức máu me đầy mặt, chỉ để cầu xin tôi nhìn anh thêm một lần. Đáng tiếc, tình sâu đến muộn còn rẻ mạt hơn cỏ rác. Bùi Tranh, canh bạc mang tên tình yêu này, tôi nhận thua, cũng cai nghiện rồi. Ánh đèn trong buổi dạ tiệc từ thiện rực rỡ đến chói mắt, chiếc búa gỗ trên sân khấu đấu giá được giơ cao. “Năm mươi triệu, lần thứ nhất!” “Năm mươi triệu, lần thứ hai!” Giọng của người chủ trì vang vọng khắp đại sảnh. Trên màn hình lớn đang trình chiếu sợi dây chuyền sapphire mang tên “Nước mắt biển sâu”. Bùi Tranh nắm chặt tay tôi, lòng bàn tay anh ấm áp, đường nét nghiêng của khuôn mặt dưới ánh đèn vừa anh tuấn vừa sắc bén. Anh từng nói, sợi dây chuyền này là món quà kỷ niệm bảy năm anh chuẩn bị tặng tôi tối nay. Tôi tràn đầy vui mừng, thậm chí đã chuẩn bị sẵn tâm lý đón nhận những ánh mắt ngưỡng mộ của toàn hội trường. Nhưng đúng vào giây phút chiếc búa gỗ sắp hạ xuống, điện thoại đặt trên bàn của Bùi Tranh bỗng rung lên. Đó là nhạc chuông riêng anh cài cho Tô Miên.