Completed
Khoảng Cách Sau Bữa Tiệc Trăm Ngày
About
Trong bữa tiệc đầy trăm ngày của con gái, Thẩm Nghiễn Tri suốt đêm bay từ nước ngoài về.
Anh vụng về đón lấy con gái.
Kết quả, An An vừa vào lòng anh đã khóc đến suýt tắt thở.
Anh lúng túng lại ngượng ngập nhìn sang tôi.
Tôi đã quen với chuyện đó, bèn bế con lại.
Dỗ con xong, bạn thân trêu tôi:
“Nghe nói để kịp dự tiệc đầy trăm ngày của An An, anh ta phải đổi mấy chuyến bay liền, mặc kệ bão cũng nhất quyết về.”
“Xem ra trong mắt anh ta, hai mẹ con cậu vẫn quan trọng.”
“Người phụ nữ kia lấy gì so với cậu chứ?”
Tôi hơi rối rắm:
“Nhưng tớ đã quen với những ngày tháng nương tựa vào An An rồi. Anh ấy đột nhiên quay về, cả người tớ thấy không tự nhiên.”
“Không giấu gì cậu, vừa nãy lúc đón con, đầu ngón tay anh ấy chạm vào tớ, tớ lại thấy… hơi khó chịu…”
Vừa dứt lời, bạn thân hất cằm về phía tôi.
Thẩm Nghiễn Tri cầm món đồ chơi mua cho An An, cứng đờ đứng ở cửa.
Ánh mắt ai oán nhìn tôi.
Tôi đặt An An xuống.
Nhận lấy đồ chơi.
Toàn là những bộ xếp hình lắp ghép và trò chơi bàn rèn tư duy trong nước không mua được.
Giá trị không hề nhỏ.
Nghe nói lúc quá cảnh, Thẩm Nghiễn Tri thà bỏ hành lý ở sân bay cũng phải mang những món đồ chơi này về gặp con gái.
Đối diện với ánh mắt mong chờ của anh.
Tôi thật sự không tiện mở miệng.
Bạn thân tôi thì thẳng tính:
“Tổng giám đốc Thẩm, con gái anh bây giờ còn chưa biết ngồi, mấy món đồ chơi này ít nhất cũng phải sáu, bảy tuổi mới chơi được đấy!”