Completed
hôn nhân lạnh nhạt
About
Khi gia đình tôi còn chưa phá sản, vì lời nhờ cậy của mẹ Phó Dã và chút tư tâm của riêng mình, tôi đã chọn Phó Dã, một người theo chủ nghĩa độc thân, làm đối tượng liên hôn.
Sắc mặt anh xanh mét, sau đó cười khẩy:
“Thì ra cậu thiếu đàn ông đến mức này. Uổng công tôi vẫn luôn xem cậu là bạn.”
Sau khi liên hôn với Phó Dã, anh thay đổi hoàn toàn vẻ thanh lãnh trước kia, thường xuyên đưa phụ nữ về nhà.
Mỗi lần tôi nổi giận, anh chỉ hờ hững ném bản thỏa thuận liên hôn xuống đất.
“Đừng quên chính cô ép tôi liên hôn mười năm. Cô dựa vào đâu mà cho rằng tôi sẽ làm một đôi vợ chồng ân ái với cô?”
“Chỉ cần cô là Phó phu nhân là đủ rồi, những thứ khác đừng mơ tưởng.”
Tôi bất lực buông thõng tay.
Cho đến ngày nhà tôi phá sản, cha qua đời, tôi thậm chí không gom đủ tiền để hỏa táng cho ông.
Tôi buộc phải cầu cứu Phó Dã, nhưng anh chỉ lười nhác nói:
“Cha cô chết thì tại sao lại tìm tôi đòi tiền? Nhưng xét trên quan hệ vợ chồng, tôi có thể tặng cô một chiếc chiếu cói.”
Khi Phó Dã cho người mang chiếu cói tới, truyền thông lại đang đưa tin anh mua một hòn đảo cho tình nhân mới.
Lòng tôi nguội lạnh như tro tàn, đành bán nhẫn cưới.
Cũng trong ngày lo hậu sự cho cha, tôi đi làm thủ tục phá thai.
Khi giao nhẫn cưới cho phía đấu giá, tôi đã nghe thấy những lời châm chọc vang lên bên cạnh.
“Nhìn cô ta kìa, đại tiểu thư nhà họ Tống ngày trước, giờ đáng thương thật đấy. Ai bảo cô ta đắc tội với Phó gia.”
“Đúng thế, chẳng ai dám cho cô ta vay tiền. Hồi đó cứ nhất quyết phải gả cho Phó gia, chắc không ngờ bây giờ nhà họ Tống thất thế còn nhà họ Phó lại phất lên đâu nhỉ.”
“Nghe nói cha cô ta chết mà đến tiền hỏa táng cũng không có. Chậc chậc, đúng là báo ứng.”
Tôi nghe những lời ác ý chẳng hề che giấu ấy, trong lòng đã sớm tê dại.