Completed
Chú Út Lạnh Lùng, Đừng Hối Hận
About
Sau khi phát hiện chú út là thủ trưởng cầm ảnh tôi để tự thỏa mãn, tôi đã cho anh uống loại thuốc mạnh nhất, ghé sát tai anh nói:
“Chỉ cần anh đồng ý ở bên em, em sẽ giúp anh.”
Nhưng anh thà chịu đựng cơn đau đớn dữ dội cũng không chịu chạm vào tôi dù chỉ một chút.
Sau khi thuốc hết tác dụng, anh mắng tôi không biết liêm sỉ.
Vì vậy tôi giận dỗi bỏ nhà đi.
Nhưng trong chín mươi chín ngày rời khỏi nhà, anh vẫn luôn chẳng hề hỏi han tôi.
Tôi cố ý gọi trai phục vụ uống rượu cùng, gửi hóa đơn cho anh, anh còn chẳng nhìn lấy một cái đã trả tiền.
Tôi cố ý nhắn tin nói mình sắp kết hôn, anh chỉ nhàn nhạt đáp một chữ: “Ừ.”
Tôi cố ý khiêu khích một đàn chị xã hội, bị một đám người vây đánh phải vào viện, anh vẫn không xuất hiện.
Trong phòng bệnh lạnh lẽo, tôi nhìn trần nhà, bỗng nhiên không còn chút sức lực nào để thích anh nữa.
Tôi không dùng tiền của anh nữa, đi tìm một công việc làm thêm, ngoan ngoãn quay lại trường học.
Ngày thứ chín mươi chín, khi đang làm thêm, tôi bị quấy rối. Lúc phản kháng, tôi đập vỡ đầu người kia.
Ở đồn cảnh sát, cuối cùng tôi cũng gặp lại anh lần nữa.
Nhưng anh thậm chí chẳng hỏi tôi những ngày qua đã làm gì, đã đi đâu.
Tôi cuối cùng cũng nhận thua.
Tôi dùng chín mươi chín ngày, cuối cùng cũng nhìn rõ rằng anh thật sự không yêu tôi.