Completed
Chiếc Máy Trợ Thính Bị Bỏ Quên
About
Năm năm kết hôn, Thẩm Trạch Chi chưa từng đeo máy trợ thính khi ở nhà. Mỗi lần trở về, anh đều tháo máy trợ thính xuống, để bản thân chìm vào thế giới tĩnh lặng, không nói chuyện, cũng chẳng để ý đến tôi. Lâu dần, căn nhà rộng lớn lúc nào cũng im ắng, không một tiếng động, và tôi cũng dần quen với sự im lặng ấy. Cho đến một ngày, tôi để quên tài liệu ở nhà. Khi quay về lấy, tôi nhìn thấy máy trợ thính của Thẩm Trạch Chi bị tiện tay vứt trên tủ giày ở huyền quan. Tôi sợ lát nữa anh không tìm thấy lại cuống lên, nên cầm máy trợ thính đi đến phòng làm việc — nơi anh thường ở nhất. Cửa phòng không đóng, từ bên trong vọng ra một tiếng hát. Bàn tay đang định đẩy cửa của tôi chợt khựng lại, ngay sau đó, tôi nghe thấy giọng của một người anh em thân thiết với Thẩm Trạch Chi: “Tai cậu chữa khỏi ba năm rồi, vẫn chưa định nói cho Thính Lam biết à?” “Còn nữa, bài hát này của Vãn Vãn, ngày nào cậu cũng nghe, không thấy chán sao?” Trong khoảnh khắc ấy, cả người tôi cứng đờ, rồi tôi nghe thấy tiếng cười khẽ của Thẩm Trạch Chi: “Ngay từ đầu tôi cưới Lâm Thính Lam cũng chỉ vì cô ấy yên tĩnh, hiểu chuyện, lại có thể thay tôi chăm sóc bố mẹ. Cho nên chuyện tai tôi đã khỏi, không nói cho cô ấy biết ngược lại càng tốt.” “Còn Vãn Vãn, cô ấy là một chú chim sơn ca tự do, không nên bị hôn nhân và gia đình trói buộc.” Tôi siết chặt chiếc máy trợ thính của anh trong tay, lặng lẽ quay người rời đi, sau đó gửi cho luật sư một tin nhắn: “Chuẩn bị giúp tôi một bản thỏa thuận ly hôn, càng nhanh càng tốt.”