Ongoing
Từ Nữ Quân Y Thành Kẻ Giả Mạo
About
Đêm tân hôn, người chồng thiếu tướng của tôi đang chuẩn bị động phòng thì tôi lại bị khẩn cấp điều đến biên giới Tây Bắc để cứu chữa thương binh. Chuyến đi ấy kéo dài suốt sáu năm. Trong sáu năm đó, tôi từng có bốn lần nhận được suất điều về Kinh Bắc, nhưng lần nào tôi cũng nhường lại cho đồng đội có cha mẹ già con nhỏ. Cho đến khi chồng tôi, Phó Kiêu Lẫm, nhờ chiến công chồng chất được điều nhiệm đến Tây Đô, trở thành thiếu tướng trẻ tuổi nhất của toàn quân khu phía Tây. Anh ta đích thân ký lệnh điều động đặc biệt, phá lệ đưa tôi vào Tổng viện Lục quân Tây Đô, nói muốn bù đắp cho những thiệt thòi vì vợ chồng chúng tôi phải xa cách. Nhưng khi tôi đến bệnh viện làm thủ tục nhận chức, lính gác ở vọng canh lại ngẩng đầu, nhìn tôi đầy nghi ngờ. “Cô nói cô là phu nhân của Phó thiếu tướng?” Tôi gật đầu đáp. Nào ngờ lời còn chưa dứt, hai cánh tay tôi đã bị người từ phía sau bẻ quặt lại, ấn chặt xuống. Lực đạo như kìm sắt siết đến mức các khớp xương tôi đau nhói. “Phó phu nhân đã nhận chức hơn một tháng rồi, cô còn dám giả mạo thân quyến của thiếu tướng?” Máu trong người tôi trong nháy mắt như đông thành băng vụn. Tôi vừa định giải thích thì phía sau đã vang lên một giọng nói quen thuộc khắc sâu vào xương máu. “Ồn ào gì vậy?” Tôi khó nhọc ngoảnh cổ lại, đối diện với ánh mắt sâu không thấy đáy của chồng mình, Phó Kiêu Lẫm. Mà người đứng sóng vai bên cạnh anh ta lại là em gái ruột của tôi, Tô Vãn Nhu. Lính gác cúi người hành lễ. “Thiếu tướng, người phụ nữ này giả mạo phu nhân của ngài.” Tôi cuống đến mức giọng run rẩy, đầu ngón tay cũng phát run. “Kiêu Lẫm, anh mau nói rõ với họ đi, em mới là vợ anh, Tô Vãn Nghiễn!” Nghe vậy, lính gác lập tức khịt mũi cười khinh miệt với tôi, ánh mắt đầy chế giễu. “Nếu cô là phu nhân của Phó thiếu tướng, vậy vị bên cạnh ngài ấy là ai?” Anh ta quay sang Tô Vãn Nhu, nghiêm trang chào quân lễ. “Bác sĩ Tô, chuyện cô cứu người ở tiền tuyến, cả Tổng viện không ai không biết. Cô yên tâm, chúng tôi nhất định