Completed
Trễ Một Bước, Âm Dương Cách Biệt
About
Sau khi xử lý xong việc hiến tặng di thể của em gái ở bệnh viện, tôi ôm hũ tro cốt của em vừa đi tới cửa sảnh bệnh viện thì phía sau vang lên tiếng giày da dồn dập.
Giây tiếp theo, giọng Khương Thừa Phong cắt ngang từ sau lưng, mang theo cơn giận không kìm nén được:
“Cố Y Nhan, cô làm loạn đủ chưa?”
Anh ta mặc một bộ vest đen đặt may riêng, phía sau là Kỷ Tinh Dao và hai vệ sĩ. Tóc tai chải chuốt không một sợi rối, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị.
Những người đang xếp hàng đăng ký khám bệnh đều ngoái đầu nhìn sang.
Anh ta đứng trước mặt tôi, lồng ngực hơi phập phồng, giọng điệu như đang dỗ một đứa trẻ vô lý:
“Đơn ly hôn tôi nhận được rồi.”
“Cô lấy thứ đó ra uy hiếp ai? Tôi đã khôi phục suất điều trị của Cố Y Nhiên rồi, cô đừng được voi đòi tiên.”
“Mau theo tôi về.”
Ánh mắt xung quanh đổ dồn tới, có tò mò, có khinh bỉ.
Tôi cúi đầu nhìn thứ trong lòng mình, rồi lại ngẩng lên nhìn anh ta.
Anh ta không hỏi trong chiếc hũ là gì.
Thậm chí anh ta còn chẳng nhìn xem rốt cuộc tôi đang ôm thứ gì.
Tôi mở miệng, giọng khàn đặc như giấy nhám cào qua tấm sắt:
“Khương Thừa Phong, anh cúi đầu nhìn xem, tôi đang ôm gì.”
Ánh mắt anh ta rơi xuống, khựng lại một giây.
Gương mặt đường nét rõ ràng ấy trong nháy mắt mất sạch huyết sắc.
“… Ý cô là gì?”
Tôi nói, giọng không lớn, nhưng đủ để tất cả mọi người xung quanh nghe thấy:
“Y Nhiên chết rồi.”