Completed
Người tính kế, kẻ mất tất cả
About
Sau một đêm mặn nồng đến điên dại cùng Lục Trầm.
Tôi gạt bỏ toàn bộ sự mệt mỏi trên thân thể, ôm lấy trái tim ngập tràn ngọt ngào mà hạ quyết tâm: Vì Lục Trầm, tôi sẽ từ bỏ cơ hội đi du học nước ngoài.
Thế nhưng, tôi lại vô tình nghe thấy anh em chí cốt của anh hỏi anh:
“Anh Trầm này, con nhỏ Khương Dao đó vừa nghèo vừa là đứa con gia đình đơn thân, cùng lắm thì gương mặt có tí nhan sắc. Anh quen cô ta lâu như vậy, không lẽ tính nghiêm túc đấy chứ?”
Lục Trầm nhếch môi, thản nhiên đáp lại bằng giọng điệu hờ hững:
“Nghiêm túc cái gì chứ? Chơi bời chút thôi.”
Anh khựng lại một nhịp rồi tiếp:
“Mấy chú sau này bớt dính vào mấy đứa gia đình đơn thân đi. Mấy đứa do mẹ đơn thân nuôi lớn đứa nào đứa nấy cũng thèm khát tình thương. Chỉ cần đối tốt với tụi nó một chút là xúc động đến mức như vơ được cọc. Đã vậy còn như miếng cao dán chó, một khi dính vào là dai như đỉa, muốn dứt ra cũng không dứt nổi.”
Trái tim tôi trong khoảnh khắc ấy rơi thẳng xuống đáy vực sâu.
Đúng lúc này, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện từng hàng bình luận bay chạy qua:
“Xong rồi xong rồi, hiểu lầm đến rồi! Nam chính chỉ là cứng miệng thôi, trước mặt anh em chí cốt không gạt bỏ được cái sĩ diện nên mới không dám thừa nhận mình thực sự thích nữ chính đó!”
“Thực ra cái này cũng chẳng thể trách nam chính được. Ai bảo nữ chính tự mình không biết phấn đấu, vừa xuất thân từ gia đình đơn thân, lại còn có một bà mẹ bị bệnh thận là gánh nặng. Cái thân phận không thể ngẩng đầu lên nổi như thế đúng là không xứng với nam chính.”