Completed
Ngày Tôii Trả Lại Nhẫn Cưới
About
Ông nội bệnh nặng, đang nguy kịch và cần tiền phẫu thuật gấp. Tôi mang bộ trang sức kim cương mẹ chồng tặng khi kết hôn đi cầm cố.
Nhân viên giám định vừa đối chiếu xong mã số trên cạnh viên kim cương chủ thì hai cảnh sát đã bước đến trước mặt tôi.
“Cô Thẩm, có người báo án, nói cô đã trộm ba món trang sức trị giá một triệu hai trăm nghìn.”
“Phiền cô theo chúng tôi về phối hợp điều tra.”
Nhân viên giám định mở giấy chứng nhận ra. Người mua bộ trang sức này là mẹ chồng tôi.
Nhưng cái tên ghi trên giấy chứng nhận lại là Mạnh Thanh Đường, thanh mai trúc mã của chồng tôi.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, mẹ chồng đã vội vàng chạy đến.
Bà giật chiếc vòng kim cương khỏi tay tôi, cẩn thận kiểm tra vết xước bên trên.
“Đây là quà cưới tôi chuẩn bị cho Thanh Đường.”
“Năm đó vì muốn đám cưới của cô trông cho ra thể diện nên mới cho cô mượn đeo mấy ngày.”
“Cô không thật sự cho rằng chỉ cần gả vào nhà họ Cố thì những thứ này đều thành của cô đấy chứ?”
Kết hôn bảy năm, tôi vẫn luôn khóa bộ trang sức này trong két sắt.
Thì ra từ đầu đến cuối, tôi chỉ là người giữ hộ cho Mạnh Thanh Đường.
Tôi gọi điện cho chồng.
Anh biết ông nội vẫn đang chờ tiền làm phẫu thuật.
Nhưng sau khi điện thoại được kết nối, anh lại quát tôi:
“Ai cho phép em động vào đồ của Thanh Đường?”
“Lập tức xin lỗi mẹ, giải thích rõ với Thanh Đường. Nếu không lần này đến anh cũng không bảo vệ nổi em.”
Phía bệnh viện gọi tới báo ông nội đã không chờ được đến lúc phẫu thuật.
Thời gian tử vong là tám giờ mười bảy phút tối.
Đầu dây bên kia, chồng tôi vẫn đang giục.
“Thẩm Tri Vi, em có nghe thấy không?”
Tôi tháo chiếc nhẫn cưới đã đeo suốt bảy năm, đặt vào hộp trang sức trong tay mẹ chồng.
Bà sững người.
“Cô có ý gì?”
“Chiếc nhẫn này cũng trả lại cho nhà họ Cố.”
Tôi quay người ngồi vào xe cảnh sát.
Ngày hôm sau, bà nội giàu nhất giới tài phiệt, người đã mất liên lạc suốt bảy năm, trở về nước.
Mệnh lệnh đầu tiên bà đưa ra sau khi máy bay hạ cánh là khiến nhà họ Cố phá sản.
“Thu hồi từng đồng nhà họ Thẩm đã đầu tư vào đó.”
“Bao gồm cả bộ trang sức kia.”