Completed
Đứa Bé Không Còn Quan Trọng
About
Ngày chồng tôi cầm được kết quả chẩn đoán vô tinh, tôi vừa
phát hiện mình mang thai.
Anh ngồi trước cổng bệnh viện đến khi trời tối.
Cuối cùng, anh bình tĩnh hỏi tôi:
“Đứa bé là của ai?”
Tôi cứ tưởng anh nói trong lúc tức giận.
Cho đến khi thanh mai trúc mã của anh, Hứa Nghiên Thu, gọi
điện đến.
“Anh đừng làm mặt lạnh dọa cô ấy. Cô ấy đang mang thai, thật
sự xảy ra chuyện gì, cuối cùng người đau lòng vẫn là anh.”
Cô ta khựng lại rồi nói tiếp:
“Kết quả đã ra rồi, nếu anh còn giả vờ như không thấy thì em
cũng không khuyên được.”
Trần Thiệu Khiêm không mắng tôi, cũng không nhắc đến chuyện
ly hôn.
Anh vẫn đưa tôi đi làm như thường, đi cùng tôi khám thai.
Nhưng mỗi lần khám thai về, anh đều hỏi:
“Khi nào xử lý?”
Tôi đã nói vô số lần rằng đứa bé là của anh.
Nhưng anh chỉ ôm tôi, dịu dàng như trước kia mà nói:
“Thanh Hòa, anh có thể xem như chưa từng xảy ra.”
“Bỏ đứa bé đi, chúng ta vẫn sống tốt với nhau.”
Cho đến tuần thứ mười, tôi đột nhiên bị xuất huyết nặng.
Khi anh chạy đến bệnh viện, tôi vừa được đẩy ra khỏi phòng
phẫu thuật.
Y tá nói với anh, đứa bé không giữ được.
Anh đứng trước giường bệnh, sắc mặt trắng bệch.
Tôi cứ tưởng cuối cùng anh sẽ tin tôi.
Nhưng anh lại hỏi bác sĩ:
“Mô bệnh phẩm còn không? Có thể xin làm giám định ADN
không?”
Tôi tháo nhẫn cưới xuống.
“Khi có kết quả, gửi đơn ly hôn cho tôi.”
Còn đứa bé là của ai, đối với tôi mà nói, đã không còn quan rọng nữa.