Completed
Bức thư tình của bà ngoại
About
Tôi là đứa trẻ chẳng ai đoái hoài trong khu tập thể, cũng là đứa cháu vướng chân do một tay bà ngoại nuôi lớn.
Cha mẹ mất sớm, chính bà ngoại đã nuôi tôi lớn từng chút một từ khi còn nằm trong tã lót.
Người trong khu đều nói hồi trẻ bà ngoại là một mỹ nhân, nhưng trong ký ức của tôi chỉ có hình ảnh bà cúi lưng lau nước mũi cho tôi.
Ông ngoại là cán bộ trong nhà máy, một người có thể diện.
Nhưng ông và bà ngoại đã sống ly thân nhiều năm, chưa bao giờ bước vào căn nhà nhỏ của chúng tôi.
Tôi không hiểu vì sao.
Tôi chỉ nhớ mỗi đêm giao thừa, bà ngoại đều nấu một nồi sủi cảo, bày thêm một bộ bát đũa rồi ngồi trước cửa chờ.
Chờ đến khi sủi cảo nguội, chờ đến lúc trời sáng, chờ đến khi tôi ngủ rồi lại thức dậy.
Người ấy vẫn không hề đến.
Mùng Một Tết, ông ngoại nhờ người mang giấy ly hôn tới.
Ông mặc một bộ áo Trung Sơn đã giặt đến bạc màu, tóc chải ngay ngắn chỉnh tề.
Bà ngoại đang luộc khoai lang cho tôi bên bếp, vừa nhìn thấy ông, tay bà run lên, chiếc muôi rơi thẳng vào nồi.
“Ông đến làm gì?” Giọng bà ngoại rất khẽ, như sợ đánh thức thứ gì đó.
Ông ngoại không nhìn bà, lấy một tờ giấy từ trong túi ra, đặt lên bàn.
“Ký tên đi.”
Đó là giấy ly hôn.
Bà ngoại nhìn chằm chằm tờ giấy ấy rất lâu, rất lâu, rồi bất ngờ quỳ xuống.
“Trần Kiến Quốc, tôi xin ông……” Giọng bà ngoại run rẩy, “Nữu Nữu còn nhỏ, ông không thể làm như vậy……”
Ông ngoại cau mày: “Lâm Tú Lan, bà lại định nói rằng ly hôn rồi thì bà không sống nổi nữa à? Câu này bà nói bao nhiêu lần rồi, ai mà tin?”
Bà ngoại lắc đầu, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống nền đất.
“Ông đã từng nói, ông vĩnh viễn sẽ không……”
Ông ngoại quay mặt đi: “Đó đều là chuyện của cuộc hôn nhân sắp đặt ngày trước, bây giờ là thời đại mới rồi, bà đừng lúc nào cũng lấy chuyện quá khứ ra làm tôi khó chịu.”
Tôi co người sau cánh cửa, không hiểu họ đang nói gì.
Nhưng tôi nhìn thấy vai bà ngoại run lên, giống như chiếc lá mùa thu bị gió thổi rơi.