Completed
Bệnh Nhân Số 52
About
Ngực quá nhỏ nên bị mẹ ruột nghi ngờ là phát triển không đầy đủ, bà trói tôi đi khám bác sĩ.
Bác sĩ là người yêu cũ vừa chia tay.
Anh thần sắc lạnh nhạt, giọng điệu xa cách:
“Vén áo lên đến xương quai xanh, cởi áo ngực ra.”
Lại còn cố ý trêu chọc tôi:
“Đúng là hơi nhỏ.”
Tôi nghiến răng đổ lỗi:
“Ngực nhỏ là tại bạn trai cũ không chịu cố gắng.”
Giây tiếp theo, tôi bị đè lên giường khám, giọng anh nguy hiểm:
“Xem ra kiểm tra vẫn chưa đủ kỹ.
“Có vẻ anh còn phải tiếp tục cố gắng.”
“Mời số 52 Giang Tuệ đến phòng khám số 2.”
Khoảnh khắc máy ở quầy hướng dẫn đọc tên.
Tôi nhìn chằm chằm sáu chữ “Khoa Ngoại lồng ngực Cố Thời An” trên bảng cửa, răng nghiến đến sắp nát.
Khóe mắt liếc thấy bóng dáng gầy cao sau cánh cửa kính.
Vòng eo thấp thoáng dưới áo blouse trắng khiến tôi nhớ đến vài hình ảnh không thể miêu tả.
Một tháng trước, cái eo này còn đè trên người tôi nói “lần cuối”.
Bây giờ lại làm ra vẻ bại hoại nhã nhặn.
“Đứng ngây ra đó làm gì?”